Tin mới

Cuộc Thi: "Viết Về Thần Tượng" - Nhận Áo Man Utd

Discussion in 'Cuộc Thi Viết 2010' started by Lee Rooney, 3 August 2010.

Thread Status:
Not open for further replies.
  1. Silent Hero

    Silent Hero New Member

    [Bài dự thi] - Paul Scholes: Người mang 'chất Quỷ'

    Paul Scholes: Người mang 'chất Quỷ'


    Nếu phải chọn ra một cầu thủ có nhiều cống hiến nhất đến lối chơi của Quỷ Đỏ trong suốt triều đại Ferguson thì đó chắc chắn là Paul Scholes. 'Người hùng thầm lặng' chính là trái tim của đội bóng, là nguồn cảm hứng và cũng là người điều tiết lối chơi ở Old Trafford hơn một thập kỉ qua. Và trong con người của chàng cầu thủ nhỏ con này vẫn luôn lặng lẽ chảy một dòng máu Quỷ, một 'chất Quỷ'.

    Scholes - Người điều khiển cuộc chơi


    [​IMG]

    Không quá ưu ái khi cho rằng Scholesy luôn là người điều khiển trận đấu của Quỷ Đỏ. Nếu King Eric là một đầu tàu, Giggsy và Becks là những cánh tay năng nổ còn Keano là buồng phổi thì Scholes chính là quả tim trong bộ máy của Quỷ. Đã có người từng nhận xét rằng 'Quỷ Đỏ đã Quỷ hóa Scholes, còn Scholes đã Scholes hóa Quỷ Đỏ'. Một phát biểu mang tính triết lý tưởng chừng như rất khó hiểu như vậy nhưng lại rất có lý.

    Kể từ khi Ferguson đặt chân đến Old Trafford, ông đã tiến hành cải tổ và mang chất la-tinh đến với đội bóng bên cạnh lối đá cố điển. Sau 5 năm, Sir Alex đã cho ra lò một lứa cầu thủ trẻ đầy tài năng dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Eric Cantona. Đó là Ryan Giggs, David Beckham, Roy Keane, Nicky Butt, Gary và Phil Neville cùng Paul Scholes. Trong số này thì Giggs là người nổi lên đầu tiên trong khi Scholes - dù cũng đã thể hiện được rất nhiều - nhưng so với những cầu thủ trẻ khác thì anh vẫn không được đánh giá cao bằng. Bằng chứng là Nicky Butt, Paul Ince và Roy Keane vẫn thường được trọng dụng hơn cho vị trí giữa sân.

    Nhưng bóng đá không phải cuộc chơi của một mùa giải. Cũng như việc Sir Alex phải mất nhiều năm mới có thể nhào nặn được một tập thể thành công trong suốt những năm 90. Scholes cũng phải mất từng đó năm mới tích lũy đủ kinh nghiệm cũng như cái 'chất Quỷ' mà Ferguson đã mang lại. Đỉnh cao của anh cũng gắn bó với cú ăn ba lịch sử năm 1999, khi mà anh trở thành nhân tố chủ chốt ở tuyến giữa của đội bóng, bên cạnh Roy Keane - người chủ yếu mang nhiệm vụ đánh chặn. Quãng thời gian đó đã giúp cho Paul Scholes lĩnh hội được những tinh hoa bóng đá, những kinh nghiệm cần thiết cho một người điều khiển cuộc chơi.

    [​IMG]

    Quãng thời gian sau cú ăn ba chính là lúc mà anh phát huy hết những phẩm chất và sự già dơ của mình để duy trì phong cách của đội bóng. 'Scholes hóa Quỷ Đỏ'. Giờ thì nhiệm vụ điều khiển trận đấu đã được trao hoàn toàn cho chàng David nhỏ bé này. Đó là một vai trò lớn trong một hình ảnh thầm lặng mà không phải ai cũng có thể nhận ra.

    Sir Alex đã từng phát biểu: "Có một nhóm cổ động viên tới Old Trafford mỗi cuối tuần chỉ để xem Scholes thi đấu". Họ muốn thưởng thức những đường chuyền từ giữa sân vạch ra những quỹ đạo lắc lư đến tận góc cuối sân cho những cầu thủ chạy cánh băng lên. Họ cũng muốn xem những pha bật tường 1,2 hay 1,3; những quả chọc khe, xẻ nách, chuyển hướng tấn công của một cầu thủ có nhãn quan tuyệt vời. Hơn thế nữa, tất cả đều muốn chứng kiến những cú sút xa căng như búa bổ đã trở thành một thương hiệu, những pha thâm nhập vào vòng cấm và đánh đầu đầy khôn ngoan và ngay cả những cú tắc bóng đến nguy hiểm.

    Scholes - Một hình mẫu trong cuộc sống

    Scholes mang trong mình một phong cách riêng, và anh vẫn đang đóng góp công sức nhỏ bé của mình nhằm giữ lửa cho Quỷ Đỏ. 'Người hùng thầm lặng' vẫn đang chơi như một thiên thần, nhịp thở của anh hòa chung với nhịp thở của Manchester United. Đã có biết bao lời khen được dành cho Scholesy nhưng phong cách của anh vẫn không thay đổi. Dù là một tài năng kiệt xuất, anh vẫn có một cuộc sống bình thường như bao người khác. Ngoài các trận đấu, hiếm khi người ta thấy Scholes xuất hiện trên các mặt báo.

    [​IMG]

    Không nhiều người biết rằng Scholes vẫn luôn phải chống chọi với căn bệnh hen suyễn trong suốt sự nghiệp của mình. Điều đó luôn gây ra khó khăn nếu như người bệnh phải hoạt động quá sức, và Scholes vẫn đang nỗ lực từng ngày để vượt qua khó khăn này. Thay vì tạo ra những vụ scandal nhằm đánh bóng tên tuổi của phần lớn những ngôi sao khác, 'số 18' vẫn âm thầm lặng lẽ tham gia các hoạt động từ thiện, đặc biệt là giúp đỡ những người mắc bệnh hen giống như anh.

    Trong nội bộ đội bóng, biết bao cầu thủ đã đến rồi lại đi khỏi sân Old Trafford trong suốt quãng thời gian mà anh thi đấu, chưa từng một ai gây rắc rối hay có những phát biểu không hay về Scholes. Anh rất ít khi tham gia nhậu nhẹt cùng toàn đội giống như Giggs hay Neville mà thời gian rảnh anh dành hết cho gia đình, tất nhiên là ngoài những bữa tiệc do Ferguson tổ chức mỗi cuối mùa bóng.

    Scholes - Người mang chất Quỷ


    Có nhiều người không ưa Scholes thường chỉ trích gắt gao những pha xoạc bóng nguy hiểm dẫn tới thẻ đỏ, thậm chí còn bị cho là mang tính triệt hạ đối phương. Nhưng đó cũng là một phần của bóng đá, tính chiến đấu. Có Scholes trên sân, không bao giờ chúng ta thấy một Quỷ Đỏ uể oải và thiếu sức sống, những cú tắc bóng quyết liệt của anh sẽ luôn mang lại động lực cho các cầu thủ khác, điều mà Keano trước đây vẫn thường thể hiện. Và đó cũng là chất Quỷ, luôn chiến đấu hết mình.

    [​IMG]

    Scholes đã từng bộc lộ: "Niềm vui của tôi là được tập luyện hàng ngày và thi đấu hàng tuần cùng các đồng đội". Quan niệm sống rất đơn giản nhưng cấu thành nên một nhân cách vĩ đại. Với những gì mà anh đã làm được trong gần hai thập kỉ qua, khi giải nghệ Scholes sẽ để lại một khoảng trống không thể lấp đầy. Thật khó có thể tìm được người có thể thay thế xứng đáng cho Scholesy, bởi anh đã là một tượng đài.

    Sẽ có một ngày tượng của anh sẽ được dựng lên ở phía trước 'Nhà hát của những giấc mơ', bên cạnh Sir Matt Busby và Sir Alex Ferguson. Hình ảnh của Paul Scholes sẽ mãi mãi không phai mờ trong tâm trí của mỗi cổ động viên Quỷ Đỏ. Như một lời nói từ một cổ động viên nhiệt thành của Quỷ Đỏ: cảm ơn anh rất nhiều, Paul Scholes!

    Paul Scholes - Silent Hero
     
    Last edited by a moderator: 30 August 2010
  2. [MU]Bống

    [MU]Bống Huyền thoại

    [Bài dự thi]David Beckham-Một thời để nhớ

    Năm 1989,bản hợp đồng mang tính bước ngoặt dành cho một cậu bé mới chỉ 14 tuổi và chính cậu bé này cũng đã viết nên một trang sử đầy chói lọi và thành công cho Manchester United.Không lâu sau,Becks cùng với hệ đồng trang lứa của mình đã nhanh chóng thay thế thế hệ của các lão tướng và trở thành một thế hệ vàng.

    [​IMG]

    Đầu tiên là cup Fa Youth vào năm 1992.Sau đó là pha cú đúp ở mùa giải năm 1996.Becks sớm trở thành một ngôi sao tiền về hàng đầu nước Anh.Với pha làm bàn từ giữa sân đã khẳng điịnh tài năng của anh và David Beckhan đã được PFA bình chọn là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm 1996.

    [​IMG]


    Không chỉ có vậy,anh càng khẳng định mình hơn khi được khoác lên mình chiếc áo của những chú sư tử dũng mãnh.Becks thể hiện được vai trò,vị trí thủ lĩnh của mình.Phá kỉ lục với 115 lần khoác áo Tam Sư.Khả năng bao quát toàn sân,những cú sút phạt và kiến tạo chính xác đến từng micromet,luôn năng nổ nhiệt tình.

    [​IMG]
    Càng đá càng hay,Becks cùng với Manchester United dành cú ăn 3 huyền thoại năm 1998-1999 Premiership, FA Cup và Champions League và đứng thứ 2 trong cuộc bình chọn cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu.Như để khẳng định tài năng của chàng tiền vệ điển trai này.Anh trở thành đội trưởng đội tuyển Anh trở thành chú sư tử đầu đàn dẫn dắt Tam Sư.Becks giúp Anh để đủ điều kiện cho World Cup 2002, vai trò của anh có ảnh hưởng nhất trong trận đấu vòng loại quan trọng với Hy Lạp tại Old Trafford.Mặc dù đội tuyển Anh không thể dành chiếc cup danh giá nhất hành tinh nhưng không thể không phủ nhận tầm ảnh hưởng của Becks đến lối chơi của các chú sư tử Anh.Họ chấm dứt giấc mơ vô địch World Cup 2002 sau khi thua Brazil ở tứ kết.

    [​IMG]

    Rời Manchester United,thủ lĩnh của Bầy quỷ sang Real Madrid.Chấm dứt những năm tháng tại thành Old Trafford.Số 7 huyền thoại trở lại sân trong trận đấu giữa ManUtd và AC Milan.bây giờ anh đã không còn khoác màu áo của quỷ đỏ nhưng anh vẫn được chào đón nồng nhiệt.Một người con xa xứ,một huyền thoại,một trụ cột và luôn mang dáng dấp của Mancunian.Vẫn lối chơi đấy,vẫn những cú sút phạt,vẫn những pha chuyền bóng chính xác,vẫn hào hoa như ngày nào.Dù anh có đi bất cứ nơi đâu anh vẫn là con Quỷ đầu đàn của Manchester.Tất cả các Mancunians vẫn luôn giữ mãi số 7 của ngày nào trong trái tim của mình.Welcome home,Becks.Always.

    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 31 August 2010
  3. David_Beckham17

    David_Beckham17 Chuyên gia đá hụt penalty

    David Beckham - Thần tượng của tôi và bạn !
    Ngược dòng thời gian , trong 1 không gian tối , chỉ có màn hình ti vi thay cho ánh đèn . Tôi , 1 câu bé luc đó chỉ 10 tuổi , còn chơi đá bóng bằng hộp sữa , lần đầu tiên tôi đã biết thế nào là chữ " trái banh tròn " " cú ăn ba ", niềm hy vọng của tôi lúc bấy giờ là MU , 1 đội bóng vĩ đại của nước Anh , lúc đó cầu thủ nào trong MU tôi cũng thích , tôi thích họ vì bóng đá mà họ cống hiến cho khán giả là thứ bóng đá đẹp trên cả tuyệt vời . Riêng có 1 cầu thủ trong đội bóng mà tôi lúc nào cũng xem anh như 1 thần tương , 1 người tôi rất thích và hâm mộ .Anh chỉ mang 1 cái tên ngắn gọn " David Beckham " .
    [​IMG]

    Thế là từ trận chung kết ấy tôi đã thích đội bóng anh đang thi đấu " MU " và thích luôn cả anh . Anh là 1 thần tương trong lòng tôi , bởi vì thế đi đâu chơi với bạn , tôi cũng đều nhắc tên anh , đi chơi điện tử tôi cũng chọn đội mà anh thi đấu , rồi cho đến khi đá banh tôi cũng chọn số áo mà anh mang " số 7 " .
    [​IMG]
    Rồi khi lớn lên , cái tên David Bekham lúc nào cũng ở trong lòng tôi , với tôi anh là số 1 , tôi biết anh có rất nhiều fan hâm mộ , cả trai lẫn gái , nhưng tôi muốn chỉ mình tôi là fan hâm mộ đối với anh mà thui , tôi muốn chỉ có tôi mới đc là fan hâm mộ của anh mà thôi .
    Những tin tức của anh ngày ngày đều đưa lên mặt báo , vì anh là người nổi tiếng mà , tôi thích điều đó , tôi thích thần tương của tôi đc như vậy , có những tin tích cực nói về anh cũng có những tin xấu viết ko hay về anh . Nhưng đối với tôi , anh ko bao giờ xấu , anh là 1 người toàn diện , chỉ có báo chí đã quan tâm quá mức vào cuộc sống của anh .
    Rồi khi cái ngày anh chuyển sang khoác áo CLB Hoàng Gia Tây Ban Nha Real . Tôi đã khóc , đã bùn rất nhiều , tại sao anh lại làm vậy . MU là nơi anh sinh ra và lớn lên mà , sao anh lại phản bội CLB MU như vậy . Còn tôi bay giờ phải chọn ai đây . MU hay " nơi mà thần tương của tôi đang thi đấu " Real . Cả năm trời tôi ko xem đá bóng , hay bóng đá trong lòng tôi đã chết , nhưng rồi nhìn nhận lại vấn đề , dù anh chơi cho CLB nào thì anh cũng luôn cống hiến hết mình , mỗi lần vào sân anh lại thi đấu rất nổ lực . Thế rồi tình yêu vẫn là tình yêu , tôi lai tha thứ cho tình yêu của tôi , vẫn thích MU nhưng vẫn luôn dõi theo bước chân của anh David ah .
    [​IMG]
    Qua Real anh là 1 " ngôi sao " giữa các " ngôi sao " khác . Số lần ra sân của anh ít đi , xen kẽ tuổi tác và chấn thương , kể cả đc lòng HLV . Nhưng nhìn những bước chạy của anh ,tôi biết anh đang cống hiến , cống hiến hết mình cho CLB mình đang thi đấu . Tôi rất mừng , tôi rất vui khi xem mỗi bàn thắng của anh , khi xem mỗi đường chuyền của anh thành bàn , và tôi biết thế nào ngày hôm sau báo sẽ chup hình anh và thế là bộ sưu tập của tôi lại có thêm hình mới .
    Sự nghiệp của anh đang bước vào những giai đoạn cuối , anh chuyển sang giải MLS thi đấu , có người nói anh ko đủ sức để chơi bóng đá đỉnh cao , báo chí nói anh nên giải nghệ , nhưng hãy nhìn anh thể hiện đi , có 1 cầu thủ nào chơi giải MLS rồi lại hy sinh qua AC đá giữa mùa để nâng cao thể lực ko . Đừng nói vì tiền , vì thành tích ở đây ! Hãy xem sự cố gắng của anh , có 1 ngôi sao nào thể hiện đc điều đó hay ko ?
    Thần tượng của tôi không chỉ đối với tình yêu bóng đá của mình , mà anh lúc nào cũng nghĩ tới những người thân trong gia đình mình , lúc nào cũng nghĩ đến những người có hoàn cảnh khó khăn trong xã hội . Có ngôi sao nào làm được điều đó hay ko ?
    Với tôi anh là tất cả , những bức ảnh , bức hình , bức tượng của anh đều vô giá , đừng đem giá cả ra so sánh . Vì anh mãi mãi là tượng đài trong đội bóng MU , mãi mãi là thân tượng của tôi
    [​IMG]
    Sai lầm lớn nhất của tôi đồi với anh khi gọi anh bằng " Thằng ngốc , sút trái banh giữa sân cầu may ah " và đã ko đá bóng chân phải để giống anh .
    Nếu thời gian có quay trở lại :
    " Tôi sẽ ko bao giờ gọi anh như thế " , " Tôi sẽ tập đá chân phải " . Tôi sẽ làm mọi thứ có thể thay đổi tôi để tôi giống như anh . Nhưng có 1 điều tôi không thể thay đổi đó là
    " Trong lòng tôi lúc nào cũng có 2 chữ " David Beckham " , thần tượng của tôi ah "
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 1 September 2010
  4. Chick

    Chick Adolf

    [bài dự thi] There is only one David Beckham!

    Có một thời, cứ nhắc tới ManUtd, người ta chỉ nhớ rằng ở đó có Becks. Có một thời, khi nói đến Becks, người ta thấy chữ ManUtd nổi lên như 1 niềm kiêu hãnh. Becks là một thương hiệu có sức hút bậc nhất, không một từ nào diễn tả được tầm vóc của Becks bởi vai trò quá lớn mà anh tạo dựng được cả trong sân cỏ lẫn ngoài cuộc đời. ManUtd hay bất kì đội bóng nào sở hữu anh, nơi đó đang nắm giữ một thứ đụng tới đâu là ở đó biến thành vàng.

    Dù anh đã trở thành một minh tinh đúng nghĩa trong làng giải trí, trở về Old Trafford, anh vẫn là cậu bé ngày nào vẫn ở lại sân tập Carrington tới tối mịt, cần mẫn luyện đá phạt. Dù anh đã trở thành hình ảnh biểu tượng của nước Anh, thì với những công thần già, những Scholes, những Giggs hay Neville, anh vẫn là người bạn thủy chung, từng vào sinh ra tử, cùng cháy bằng nhiệt huyết trời trai trẻ cho tham vọng của ManUtd. Dù Becks có kiếm được bao nhiêu tiền từ quảng cáo hay tiếp thị hình ảnh, ở Nhà hát của những giấc mơ, anh vẫn là đứa con xa trở về nhà, vẫn được nhớ đến với hình ảnh chàng trai tóc vàng với nụ cười tuyệt vời, chạy quanh các khán đài sau mỗi bàn thắng.

    [​IMG]

    Trở về đây, tất cả vẫn vẹn nguyên, như một thước phim chậm ùa về trong lòng mỗi con người, là biết bao hồi ức như mới ngày hôm qua. Là bàn thắng 55m ở Wimbledon, là đôi tay giang rộng ăn mừng trận thắng đầu tiên, là vẻ ngoài bẽn lẽn trong lần ra mắt đội 1, hay ôm hôn bạn bè trong chiến thắng Nou Camp… Trở về đây, bỏ qua những hào nhoáng đời thường, để Đất Mẹ mở rộng đôi tay đón đứa con xưa. Trở về đây, để anh lại là Becks 07 của chúng tôi. Để nụ cười thiên thần nở trên mảnh đất thánh. Như bao năm qua vẫn vậy.

    [​IMG]

    Các Manucian hiểu rằng, trong con người Beckham, dòng máu Quỷ Đỏ vẫn đang chảy mạnh mẽ. Tại MU, Beckham đã có tất cả: tiền tài, danh vọng và sự nổi tiếng. Anh đã phải chuyển sang Real Madrid vì người ta muốn anh đi chứ Beckham chưa bao giờ muốn rời khỏi nơi này. Beckham không bao giờ phản bội các Manucian như cái cách C.Ronaldo ra đi hay Tevez quay lại đay nghiến.Tình yêu của anh với màu áo Đỏ mãi mãi trường tồn. Người ta gọi anh với từ trìu mến - cầu thủ ManUtd, vì trong anh có một “đặc sản” chỉ cầu thủ ManUtd chân chính mới có, đó là tình yêu với miền đất Thánh này. Nó làm những người con nơi đây tỏa rạng hào khí dòng màu đỏ United, không lẫn với bất kì ai!

    [​IMG]


    Không đẹp như Allianz Arena, không hiện đại như Wembley, không to lớn như Nou Camp. Nhưng Old Trafford là cả một niềm tự hào của người dân thành phố Manchester. Trải qua bom đạn của chiến tranh thế giới, Old Trafford vẫn sống cho đến tận ngày nay để chứng kiến những giây phút huy hoàng nhất trong lịch sử của những con Qủy Đỏ của thành Manchester. Được thi đấu tại "Nhà hát của những giấc mơ" là vinh dự của bất kì cầu thủ nào.

    Cuộc sống chẳng phải luôn màu hồng, vinh quang quá khứ một ngày nào đó cũng ở lại phía sau. Chỉ còn lại đây một tình yêu bất diệt. Có câu nói nổi tiếng: “Khi trao yêu thương, người ta sẽ nhận lại yêu thương”. Old Trafford đêm nay vẫn vậy, vẫn tiếng gào “There is only one Beckham” – Beckham, anh chỉ có một trên đời. Ký ức về anh, không bao giờ phôi pha, mà vẫn đọng lại trong tâm trí bao thế hệ CDV ManUtd. 7 năm “thép đã tôi thế đấy”, 7 năm bôn ba, đêm nay anh lại bước ra thảm cỏ xanh ngày nào, anh sẽ nhận hàng vạn tiếng vỗ tay từ khắp các ngóc ngách khán đài. Đêm nay, anh trở về đây, vào mùa Thu của đời cầu thủ, đem theo nỗi nhớ và một tình yêu vẫn nhức nhối trong tim. Nhưng sự nuối tiếc trong dang dở chỉ làm tình yêu thêm đẹp, nhẹ nhàng như câu thơ: “Biệt ly là để lòng đi qua lòng”.

    [​IMG]


    ---------

    Lê Quang Lộc
    0924015154
    Điạ chỉ: Đoạt giải hãy tính :|
     
  5. Bảo Tâm

    Bảo Tâm T-Boy

    [Bài dự thi] Bài không tên.

    Bài không tên

    Trong cuộc sống ai cũng có cho mình một tình yêu, một sở thích cho một điều nào đó. Có thể đó là tình yêu động vật, yêu những chú cún xinh xắn luôn bên ta khi ta buồn, hay chỉ đơn giản là ta thoải mái khi chăm sóc những cành hoa luôn tỏa hương ngào ngạt…. Tất nhiên con người có rất nhiều cảm xúc, và do đó sẽ có rất nhiều tình yêu, sở thích khác nhau mà chúng ta có kể đến sáng cũng không bao giờ đủ. Đối với tôi, thật lạ và đặc biệt. làm sao khi tôi dành trọn tình yêu cho trái bóng tròn và cho một đội bóng, tên của đội bóng ấy là Manchester United.

    [​IMG]

    Tôi cũng không biết từ lúc nào niềm đam mê trái bóng đã “ngấm” trong suy nghĩ và từng hành động của tôi. Ngày xưa khi tôi còn nhỏ, bà tôi có kể rằng trong ngày thôi nôi của mình, tôi đã lựa chọn một cây bút, một cái máy tính và cuối cùng đó là một quả bóng. Biết đâu đó là con đường mà tôi phải đi thì sao ? Và tới giờ tôi không bao giờ thất vọng vì những quyết định của mình ngày hôm đó cả. Có thể đối với nhiều người, bóng đá là 1 cái gì đó thật… nhảm và nhàm chán !?. Mọi người chăm chú vào tivi chỉ để xem… 22 người cùng tranh nhau một quả bóng tròn, đó là thú vị ? Vâng không biết ai thế nào chứ với riêng cá nhân tôi đó là một sự hạnh phúc. Tôi có thể khóc khi người yêu tôi bỏ đi, có thể khóc khi tôi mất 1 vật gì đó, nhưng nó chỉ trong chốc lát. Còn với bóng đá, nước mắt đó là 1 nỗi buồn, nỗi buồn sâu sắc khi đội nhà thất bại. Tôi không cần gì nhiều, chỉ cần được chạm vào quả bóng, được chay khắp sân và một cú sút, mọi muộn phiền đều tan biến. Tôi yêu bóng đá cũng chỉ vì thế, đơn giản và bình dị mà thôi.

    Nếu có một điều ước, tôi sẽ ước rằng trên đời này có một người có thể trả lời câu hỏi mà tôi luôn tự thắc mắc trong đầu của mình: Manchester United từ khi nào đã là một phần trong trái tim tôi ?. Không phải một đội bóng danh tiếng nào trên thế giới như Real Madrid, Barcelona, Liverpool… mà đó lại là Quỷ đỏ thành Manchester. Tôi coi đá bóng từ năm tôi học lớp 6, và thú vị là lúc ấy tôi không biết ai là Giggs, Scholes hay Rooney cả. Điếu tôi quan tâm chỉ là United thắng hay thua mà thôi, và bây giờ nhiều khi nghĩ lại điều đó tôi lại phì cười. Cái quãng thời gian mà tôi thật sự cuồng nhiệt và bắt đầu chú ý tới các thông tin của Quỷ đỏ là vào năm 2008 khi tôi đang học lớp 8. Có ai tin không là một cậu bé mới 14 tuổi khi đó như tôi lại không bỏ xót một trận nào của United trong khuôn khổ Champions League, dù cho sáng hôm sau tôi phải đi học !?. Mà ngày ấy, làm gì biết đi xe buýt để rồi tranh thủ ngủ đâu chứ, toàn đạp xe từ nhà lên trường gần chục cây, thế mà vẫn khỏe, kể cũng lạ thật. Thú thật là khi ấy mẹ tôi cũng cằn nhằn giữ lắm chứ, tất nhiên rồi cha mẹ nào mà không lo cho con cái. Mà tôi thì vẫn cứ lì, vẫn cứ 1g45 hoặc 2g45 là thức dậy và bật tivi để theo dõi từng trận đấu của Man Utd. Và đó là cái năm mà những Rooney, Ronaldo, Nani, Anderson…. nâng cao chiếc cúp danh giá nhất cho các câu lạc bộ. Khi đó tôi chỉ muốn nhào ra đường, la hét vì vui sướng mà thôi, đó là 1 cảm xúc khó tả mà ai đã trót “yêu” Man Utd đều đã trải qua, nhĩ ?

    [​IMG]

    Bóng đá là một trò chơi mà đã là trò chơi thì sẽ có vui có buồn, có vinh quang hay nỗi cay đắng, có hạnh phúc của vinh quang và hổ thẹn khi thất bại. Và Quỷ đỏ là điều thứ ba phải làm tôi bật khóc trong 16 năm tôi đã có mặt trên đời này. Những lúc đội nhà thua cuộc hay thi đấu bạc nhược, tôi đều buồn rầu không cười nỗi, nói sao nhĩ, một cảm giác bứt rứt đến tột cùng. Các bạn còn nhớ trận chung kết Champions League mà Quỷ đỏ gặp Barcelona chứ ?. Phải nói là trước trận đấu ngày hôm ấy tôi tự tin rất nhiều, tự tin rằng Quỷ đỏ sẽ phá “lời nguyên”, Quỷ đỏ sẽ lần thứ hai liên tiếp lên ngôi vô địch. Nhưng rồi nó đã không thành hiện thực, chính Eto’s và Messi đã giết chết tất cả, giết đi mọi mơ ước mà chúng ta đang mong, đang chờ… Nhưng không vì thế mà tôi quay lưng với tình yêu của mình, thất bại là mẹ thành công, và từ thất bại tôi lại giữ vững lòng tin của mình dành cho các cầu thủ. Đó mới là tình yêu thật sự của một fan hâm mộ chân chính. Có nhiều cho rằng, bóng đá chỉ là giải trí và thật vô bổ, nhưng với cá nhân tôi, đó là cuộc sống, là một phần trong suy nghĩ của tôi. Nói một cách “trắng trợn” rằng tình yêu bóng đã đã in sâu trong máu của tôi rồi. Độc thế đấy !

    Tại Old Trafford, tôi kính trọng “vị cha già” của “những đứa trẻ”, người thường được gọi với một cái tên đầy tôn kính Sir Alex Ferguson. Người đàn ông Scotland được ví như một “vị thánh sống” tại Nhà hát của những giấc mơ này chính là những gì mà Man Utd có được để làm nên những trang lịch sử hào hùng nhất của mình. Điều khiên tôi khâm phục và nể trọng chính là sự kiên trì suốt 24 năm qua của ông, bằng đôi tay và sự xuất sắc trên băng ghế chỉ đạo, United luôn vượt qua những điều khó khăn nhờ vào sự sáng suốt của vì thuyền trưởng này. Bên cạnh đó, Sir Alex còn có con mắt tinh tường, biết bao nhiêu thế hệ vàng, cầu thủ giỏi đã được phát hiện và “nhào nặn” để có được thành công như ngày hôm nay. Beckham, Scholes, Giggs, Catona, Ronaldo, Rooney…. đó là những cầu thủ đã nổi tiếng nhờ vào sự chỉ dạy tận tình của vị thuyền trưởng người Scotland. Và đó là điều mà tôi rất rất là khâm phục ở ông.

    [​IMG]

    Tại Old Trafford, Wayne Rooney chính là cầu thủ mà tôi yêu quý nhất. Cái cách thi đấu luôn cố gắng không bao giờ chịu thua cuộc chính là cái mà tôi luôn học hỏi ở anh. Có thể bạn thích Ronaldo, hay chàng lãng tử Beckham, nhưng cá nhân tôi Rooney mới là người tôi mến nhất. Luôn biết cách “vực dậy” tinh thần đồng đội sau những thất bại, là một cầu thủ thầm lặng trong lối chơi chung nhưng lại biết cách tỏa sáng để mang về vinh quang. Đó mới là điều quan trọng nhất. Vì thế anh là một tấm gương mà tôi luôn noi theo trong cuộc sống đầy khó khăn này. Khi Ronaldo đành lòng vứt áo rời khỏi cái nơi đã đưa anh lên những điều cao quý nhất thì khi đó tôi biết rằng, đã đến lúc Rooney trở lại với chính mình, trở lại với “bản năng” sát thủ vốn có của mình. Old Trafford có một trái tim của quỷ, đó chính là Rooney. Và trái tim đó sẽ còn “cháy” mãi, vì anh là một phần của Manchester United. Wayne Rooney !

    Và cuối cùng tại Old Trafford, tôi đều dành tình cảm của mình cho tất cả các thủ, bởi họ đều là những “chiến binh” thật sự luôn “chiến đấu” vì đội bóng, vì màu cớ sắc áo của mình. Scholes, Giggs tuy già nhưng vẫn dẻo dai. Park luôn thi đấu hết mình khi được trao cơ hội, Nani, Valencia luôn miệt mài phấn đấu hay một Van der Sar chắc chắn trong khung gỗ. Tất cả, tất cả đều đáng được tôn vinh, bởi bóng đá là một trò chơi tập thể 11 người, và mỗi người đều có một phần quan trọng trong cái tập thể ấy. Một người vì mọi người cơ mà.

    [​IMG]

    Khi đọc đến đây, chắc có lẽ không ít người sẽ hỏi taị sao đây lại là một bài viết không có tên ? Cũng dễ hiễu thôi, bởi đơn giản đây là những cảm xúc trong tôi, bất chợt đến và bất chợt đi. Không như những bài báo hay bài nghị luận khô khăn và cứng nhắc, một bài viết về những điều mà tôi yêu quý nhất quan trọng nhất là cái cảm xúc của nó. Mà bạn biết rồi đấy, cảm xúc là cái gì đó khó nói, khó bộc lộ, và khó có một cái tên nào nói ra được. Vì thế, cho phép tôi gọi đây là một bài viết không tên, một cảm xúc không tên, không nói nên lời mà phải “mượn” vốn từ phong phú của người Việt Nam để bày tỏ ra. Thế nhé.

    Suýt nữa tôi quên, tôi quên mất điều mà đang dần trở thành cuộc sống của tôi, đó là MUSVN. Nơi mà tại đây tôi đã biết thêm rất nhiều, học được thêm nhiều điều và kết bạn được với những anh chị em cùng sở thích với mình. Không biết tự bao giờ mà một ngày nếu không vào 4rum tôi lại cảm thấy bứt rứt khó chịu trong người ta ?. Chắc cũng lâu lắm rồi. Tại MUSVN, tôi biết thế nào là đắm say trong sự cuồng nhiệt khi offline xem một trận đấu nào đó, hay là cách viết một bài preview, report thật tốt để cho mọi người cùng đọc. Không phải là những giờ online suốt ngày chỉ để chat chit, chơi game, mà thay vào đó là những phút ngồi “cắn răng” suy nghĩ cho một bài bình luận, hay nhức óc vì 1 bài dịch thuật khó khắn nào đó. Quả thật, tôi đang dần thay đổi. Qua bài viết này tôi cũng xin cảm ơn anh Rin, anh Tôi, anh Anh hay những anh chị em khác mà tôi không tiện kể tên ở đây, cảm ơn mọi người đã dìu dắt thằng em này suốt thời gian qua. Em biết em sẽ phải cố gắng nhiều nhiều lắm. Cảm ơn MUSVN nữa nhé, một gia đình thực trong mái nhà ảo !. Thanks all.


    -------------------------------
    Họ tên: Đặng Trần Bảo Tâm
    Ngày sinh: 02/09/1994
    Số điện thoại: 0934.00.2994
     
  6. Røñaldø

    Røñaldø Well-Known Member

    [Bài dự thi] - “There’s Only One Ronaldo”.

    “There’s Only One Ronaldo”.



    “Tôi cố phân tích Ronaldo để tìm cách học hỏi cậu ấy. Cậu ấy có 1 tốc độ siêu hạng, có sức bùng nổ để bỏ rơi dễ dàng mọi hậu vệ, đó là những gì gây ấn tượng nơi tôi nhất. Thêm vào đó yếu tố kỹ thuật, quả đơn giản là tôi không ngang tầm với Ronaldo” - huyền thoại Real Madrid ( Raúl Gonzaléz ). Ronaldo! một cái tên đi vào lòng bao người hâm mộ. Một siêu tiền đạo mà bất cứ câu lạc bộ nào cũng phải thèm khát, và để rồi chính từ anh cũng xuất hiện bao sự kiện quan trọng. Cuộc đời và sự nghiệp của Ronaldo rất vẻ vang tựa như một cuốn tiểu thuyết dài mãi còn lưu danh.

    Tôi tự nhận thấy mình là một phần của "Quỷ đỏ" nhưng tôi chẳng thể ấn tượng sâu sắc với ai, vì trong lòng tôi luôn có một cái bóng phủ kín. Anh là Ronaldo, một tượng đài và huyền thoại của bóng đá thế giới, tên tuổi của anh đã ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi và chẳng thế phai mờ.

    [​IMG]

    Ronaldo - anh đã đi vào huyền thoại.


    Ngày còn bé như bao đứa trẻ khác tôi rất thích Ronaldo. Nhìn cách mà anh ghi bàn, mọi người tung hô anh, tôi rất vui, rồi tôi mới nhận ra Ronaldo chính là thần tượng trong lòng mình. World Cup 98, cái ngày đầu cắp cặp đến trường đó tôi đã biết xem bóng đá. Vì chỉ là một đứa trẻ lên 7 nên tôi cũng chẳng nhớ được nhiều, và thực sự tôi chỉ ấn tượng nhất những loạt trận cuối cùng của World Cup đó. Những bước chạy thần tốc bỏ lại những cầu thủ khác, những pha sút cùng kĩ thuật cá nhân điêu luyện của Ronaldo đã khắc sâu trong bộ nhớ còn non nớt của tôi. Tôi thích màu vàng xanh, màu cờ và trang phục của Brazil, quan trọng hơn đó là màu áo của Ronaldo. Thật không ngoa khi nói rằng chính tài năng của Ronaldo đã đưa tôi đến với con đường yêu bóng đá. Cũng biết vui biết buồn, biết thất vọng và biết khóc. Ronaldo và Brazil gục ngã ở ngưỡng cửa thiên đàng – tôi rất buồn, và tôi đã khóc. Một đứa trẻ khóc vì một quốc gia xa xôi, và vì thần tượng trong lòng mình. Tôi muốn được như Ronaldo, tôi mua áo Ronaldo, viết tên Ronaldo nên những quyển vở của mình. Tiếng Việt còn chưa sõi hết nhưng cái tên Ronaldo đã in đậm trong lòng tôi. Ngày ngày ra sân bóng tôi cố học cách của Ronaldo. Vào đội tuyển nhí của trường tôi chỉ thích mặc áo số 9, và chơi ở vị trí tiền đạo. Mọi thứ tôi đều muốn giống nhưn thần tượng của mình. Tôi muốn bắt trước Ronaldo, và mọi điều đó đều là quá khập khiễng, nhưng tôi rất vui vì thần tượng của mình. Tôi đã lớn lên từ cái nôi đó...

    Để rồi khi trưởng thành tôi được xem thần tượng của mình tung hoành nhiều hơn, dẫu phong độ của anh đang trên đà đi xuống. World Cup 2002, tổ chức nơi quê hương Châu Á tôi đã có cơ hội được xem kĩ và nhiều hơn về Ronaldo. Dù trở lại sau chấn thương nhưng anh là một cầu thủ không thể cản nổi. 8 bàn thắng đã mang lại cho anh danh hiệu "Vua phá lưới". Trong đó có 2 bàn kết liễu đội tuyển Đức ở trận Chung Kết. Quan trọng hơn là Brazil của anh đã nâng cúp một cách vinh quang. Tôi đã òa khóc, nước mắt của niềm vui, của sự hạnh phúc khi chứng kiến thần tượng của mình tung hoành thế giới. Ở Việt Nam xa xôi nhưng niềm tin bóng đá của tôi luôn đặt vào Brazil và thần tượng của mình. Tôi cố gắng sưu tầm và tìm hiểu nhiều hơn về Ronaldo, tôn anh như một vị thánh trong lòng mình. Năm 2009, đựơc tin Ronaldo sẽ sang Việt Nam, tôi vui mừng và hồi hộp. Tôi sẽ có cơ hội được chứng kiến tận mắt thần tượng của mình, nhưng Ronaldo không đến. Sự thất vọng và nỗi buồn phủ kín trong lòng tôi. Tôi cố gắng xem những trận mà có Ronaldo thi đấu trong bất cứ hoàn cảnh nào. Những bước chạy của anh dù bên kia sườn dốc của sự nghiệp vẫn khiến lòng tôi mê đắm. Tôi thần tượng Ronaldo như thần tượng chính tình yêu đôi lứa mà mình đang có. Tôi nhớ nhất cái ngày anh trở về Milan và khoác trên mình chiếc áo sọc đỏ đen. Một trận "derby" thành Milan mà trong đó anh là nhân vật chính. Bàn thắng đẹp mắt mà Ronaldo ghi được mãi khắc trong lòng tôi, tôi còn nhớ rõ bình luận viên có nói rằng: "Bóng ma Ronaldo đã từng phủ kín thành Milan khi còn khoác áo Inter, giờ đây anh đã trở lại nhưng là bên kia chiến tuyến, anh đã ghi bàn, và bóng ma này là nỗi ám ảnh của Inter thì đúng hơn". Tôi thực sự xúc động khi nghe những lời đó.

    [​IMG]

    Ronaldo - Trung phong hay nhất mọi thời đại.

    Nhưng một điều khó ngờ là tôi là Manucians đích thực. Năm 2003 một cuộc chạm trán giữa Real Madrid - nơi thần tượng của tôi thi đấu và United, thực sự khó nghĩ khi 2 tình yêu của mình phải đối mặt với nhau. Tôi rất vui vì United đã thắng 4-3 trong trận cầu kịch tính đó, và tôi càng vui hơn nữa khi Ronaldo có một (hat-trick). Và ngay sau đó một tin vui nữa là United hỏi mua Ronaldo. Nhưng một thời gian sau tôi hụt hẫng vì Ronaldo không thi đấu cho Manchester United, và giấc mơ hai niềm hạnh phúc được hòa vào làm 1 của tôi chẳng bao giờ có thể thành hiện thực. Tôi yêu United vì lối bóng đá đẹp và quyến rũ, và tôi cũng yêu Ronaldo vì tài năng của anh. Trong tôi luôn dung hòa 2 tình yêu lớn đó.


    Ronaldo có tên đầy đủ là “Ronaldo Luis Nazário de Lima”, anh sinh ngày 18 tháng 9 năm 1976 tại Rio de Janeiro, là một huyền thoại bóng đá người Brazil. Sinh ra trong một gia đình nghèo, sống ở khu ngoại ô Bento Ribeiro, đây là nơi anh làm quen với bóng đá đường phố từ tuổi ấu thơ. Gia đình anh khá bất ổn, cha mẹ ly dị vào năm anh 17 tuổi. Lúc ấy Ronaldo chơi cho Cruzeiro và là người kiếm tiền nuôi gia đình. Tài năng bóng đá của anh phát triển rất sớm, năm 20 tuổi trở thành cầu thủ trẻ nhất đoạt danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA và năm sau là cầu thủ trẻ nhất đoạt Quả bóng vàng châu Âu. Anh được coi là trung phong hay nhất mọi thời đại. Vua bóng đá Pelé đã xếp Ronaldo vào danh sách 125 cầu thủ còn sống xuất sắc nhất vào tháng 3 năm 2004. Năm 1999, tạp chí World Soccer xếp anh đứng hạng 9 trong danh sách 100 cầu thủ hay nhất thế kỉ 20. Năm 2007 tạp chí France Football đã bầu anh vào đội hình 11 cầu thủ giỏi nhất mọi thời đại. Và cuộc đời Ronaldo có nhiều thăng trầm và biến cố lớn.

    [​IMG]

    Cả thế giới sẽ nhớ đến anh.

    Trong Ronaldo mang bao nhiêu tố chất của một huyền thoại. Bản năng sát thủ đã đưa Ronaldo vượt lên tầm của những cầu thủ cùng thời đại. Chẳng phải tự nhiên mà người ta đặt cho Ronaldo cái biệt danh là “Người ngoài hành tinh”. Bởi vì anh chính là mối đe dọa thực sự đối với mọi hàng phòng ngự. Mỗi lần bóng vào chân anh là người ta lại "ồ" lên, cảm tưởng như sắp có một pha bóng tuyệt đỉnh. Có Ronaldo trên sân làm nức lòng bao người hâm mộ, những tiếng hò reo tán dương anh vang trên khắp mọi khán đài. Ronaldo! Ronaldo! Ronaldo... những tiếng gọi dài mãi xuyên quá khứ. Ai có thể quên những pha đảo chân đến chóng mặt, những pha đi bóng tốc độ nhưng cũng có thừa lắt léo để xuyên phá hàng phòng ngự đối phương mang thương hiệu Ronaldo đã làm nức lòng bao Fan cuồng nhiệt. Mỗi lần Ronaldo đi bóng người ta lại đứng lên và chỉ chờ ăn mừng bàn thắng. Và dường như mỗi lần đối mặt thủ môn là một lần lưới đội bạn rung lên trong niềm hạnh phúc của các Fan.

    Nhưng điều khiến Ronaldo đi vào huyền thoại chính là sự rực sáng sau 4 kì World Cup anh có tên trong danh sách của Seleção. Biết bao nhiêu thế hệ cầu thủ tài năng trên thế giới đã phải nhìn Ronaldo bằng con mắt thán phục. Có biết đâu trong đó là sự vươn lên mãnh liệt của anh để đạt mốc 15 bàn thắng trong những kì World Cup đã tham dự. Ronaldo là số một, anh có thừa tố chất của một sát thủ hàng đầu trong làng bóng đá thế giới. Và cho đến bây giờ người ta cũng chẳng thể tìm được một người kế thừa anh.

    [​IMG]

    Những chấn thương làm hủy hoại sự nghiệp của Ronaldo.

    Có lẽ trên thế giới, chẳng nhiều cầu thủ có thể chơi cho cả 2 đội bóng thuộc hàng không đội trời chung, nhưng có 1 người đã phiêu lưu tới 2 giải vô địch quốc gia hàng đầu Châu Âu, chơi cho 2 cặp đối địch nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng đá thế giới, tên anh là Ronaldo. Người ta có thể dành hàng ngày, hàng giờ, hàng số báo, hàng trang báo để viết về anh, một con người, một cầu thủ kỳ lạ của bóng đá thế giới, người đã sống và chiến đấu trong những nền bóng đá khắc nghiệt nhất thế giới, người đã chịu bao những chấn thương khủng khiếp để hiện tại vẫn băng băng trên sân, vẫn ghi những bàn thắng để đời cho mỗi CLB mà anh dừng chân. Khởi nghiệp từ Cruzeiro nhưng Ronaldo bắt đầu đặt dấu ấn đầu tiên của mình trên con đường vinh quang là khi khoác áo PSV Eindhoven. Ở đây Ronaldo được các “đại gia” để ý và bằng mọi giá muốn đưa về Câu lạc bộ của mình. Từ Barcelona sang Inter Milan, rồi từ Real Madrid sang AC Milan. Ronaldo đã đầu quân cho những đối thủ được coi là không đội trời chung. Nhưng anh vẫn được nhớ đến, và đặt dấu ấn rất lớn trong lòng người hâm mộ. Cái tên Ronaldo luôn “hot” trên thị trường chuyển nhượng, đơn giản bởi vì anh là số 1.

    Nhưng những chấn thương nghiệt ngã đã cướp đi một tài năng của thế giới. Liên tục cơn bão chấn thương đã ảnh hưởng đến cuộc đời và sự nghiệp lẫy lừng của Ronaldo. Chắc điều tôi và mọi người cùng tiếc là: trong bộ sưu tập danh hiệu của mình Ronaldo chưa có chiếc cúp C1 danh giá. May mắn đã không mỉm cười với Ronaldo - khi anh chỉ dừng đến ngưỡng cửa của Champions League.

    [​IMG]

    Trong lòng tôi - “There’s Only One Ronaldo”.


    Người ta tôn vinh Maradona là “thánh”, tôn vinh Pele là “vua bóng đá” , tôn vinh Beckenbauer là “hoàng đế”. Còn với anh – Ronaldo, chẳng dễ gì người ta lại gọi anh là “ Người ngoài hành tinh”. Tài năng thiên phú của Ronaldo đã làm nức lòng người xem. Một con người luôn bất tử trong lòng các Fan hâm mộ. Vì thế người ta luôn nói rằng “ There’s Only One Ronaldo” - sẽ chỉ có 1 Ronaldo mà thôi. Có lẽ cái bóng của Ronaldo đã phủ kín lòng các Fan túc cầu trên thế giới. Những bước chạy của anh khéo léo, thần tốc và không thể cản nổi – anh luôn là nỗi ám ảnh của hàng phòng ngự đối phương. Phải nói rằng Ronaldo đã may mắn sinh ra và được thừa hưởng cái nôi bóng đá vĩ đại của Brazil, và Brazil cũng thật may mắn vì sở hữu được Ronaldo - một con người làm nên lịch sử.

    ”Ronaldo, nếu chơi đúng phong độ, cậu ấy là một cầu thủ ngoại hạng. Dù sự nghiệp của Ronaldo có nhiều thăng trầm vì chấn thương và cả những lý do ngoài sân cỏ, tôi vẫn ấn tượng trước những gì cậu ấy làm được. Giờ thì thật khó đoán liệu cậu ấy có lấy lại phong độ cao nhất hay không, nhưng riêng tôi thì luôn tin tưởng rằng Ronaldo sẽ làm được. Thoạt nhìn qua, kỹ thuật cá nhân của cậu ấy không có gì đặc biệt nhưng thực thế là Ronaldo có thể làm được tất cả những gì cậu ấy muốn với trái bóng. Đó là tài năng thiên phú mà không phải ai cũng may mắn có được. Ngoài ra, Ronaldo còn là một tay săn bàn vĩ đại, bóng đá ngày nay rất khó tìm được một cầu thủ như cậu ấy.” - Zinedine Zidane.

    Một cuộc đời đầy thăng trầm của cầu thủ thiên tài mà trên thế giới hiếm có ai được như anh. Cả thế giới sẽ phải nhớ đến anh, và sẽ nói rằng: “There’s Only One Ronaldo”, trong họ chỉ có 1 Ronaldo mà thôi. Tôi cảm thấy may mắn được sinh ra và xem chân sút vĩ đại trong lịch sử bóng đá thế giới tung hoành. Mãi mãi trong lòng tôi chỉ có anh - Ronaldo, anh là “Người ngoài hành tinh”!

    _ Thành tựu

    - Câu lạc bộ:

    * (1993 - 1994) - Cruzeiro: 14 (trận) ghi 12 (bàn).
    * (1994 - 1996) - PSV: 46 (trận) ghi 42 (bàn).
    * (1996 - 1997) - Barcelona: 37 (trận) ghi 34 (bàn).
    * (1997 - 2002) - Inter Milan: 68 (trận) ghi 49 ( bàn).
    * (2002 - 2007) - Real Madrid: 127 (trận) ghi 83 (bàn).
    * (2007 - 2008) - AC Milan: 20 (trận) ghi 9 (bàn).
    * (2009 - Nay) - Corinthians: 22 (trận) ghi 13 (bàn).

    - Đội tuyển quốc gia Brazil:
    * 1994–2006: 112(trận) ghi 74 (bàn).

    - Tổng sự nghiệp thi đấu:
    *Thi đấu: 607 (trận) ghi 415 (bàn)
    * Hiệu suất: 0.684 bàn/1 trận.

    - Danh hiệu cá nhân:


    * Cho đến nay, Ronaldo vẫn là cầu thủ trẻ nhất từng đoạt danh hiệu Quả bóng vàng châu Âu
    * Giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA do các huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia bầu chọn các năm 1996 (trẻ nhất), 1997, 2002, Á quân giải này năm 1998, hạng 3 giải này năm 2003
    * Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới các năm: 1996, 1997, 2002
    * Giải Quả bóng vàng châu Âu do các phóng viên thể thao châu Âu bầu chọn các năm 1997, 2002
    * Bóng Onze: 1997, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất UEFA: 1998
    * Chiếc giày vàng châu Âu: 1997
    * Vua phá lưới Copa America 1997
    * Vua phá lưới La Liga: 1996-1997, 2003-2004
    * Vua phá lưới giải vô địch Hà Lan: 1994-1995
    * Cầu thủ trong năm: 2002
    * Chiếc giày vàng: 2006

    - Tại World Cup

    * Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong các kỳ World Cup: 15 bàn sau 19 trận, 3 kỳ.
    * 2006: Chiếc giày đồng (3 bàn thắng, 1 đường chuyền quyết định)
    * 2002: Vua phá lưới (8 bàn thắng)
    * 2002: Quả bóng vàng
    * 2002: Đoạt chức vô địch
    * 1998: Quả bóng Vàng
    * 1998: Chiếc giày đồng (4 bàn thắng, 4 đường chuyền quyết định)
    * 1994: Đoạt chức vô địch (trong đội hình dự bị)

    - Tại Cúp châu lục và quốc gia

    * Brazilian Cup: Cruzeiro 1993
    * Dutch Cup: PSV Eindhoven 1996
    * Cup Winners' Cup: FC Barcelona 1997
    * Confederations Cup: 1997
    * Copa América: 1997, 1999
    * UEFA Cup: Internazionale 1998
    * Intercontinental Cup: Real Madrid 2002
    * European Super Cup: Real Madrid 2002
    * La Liga - Primera División champions: Real Madrid 2002/2003
    * Spanish Super Cup: FC Barcelona 1996, Real Madrid 2003
    * Paulista: Corinthians 2009
    * Brazilian Cup:Corinthians 2009...
    --------------------------------------------------


    Tên: Vũ Tiến Phòng
    Ngày sinh: 19-11-1991
    Chỗ ở: Tân Bình - TP. Thái Bình - Thái Bình
    Yahoo: maiyeuminhem_tb91@yahoo.com
    Số điện thoại: 0987497471.
     
    Last edited by a moderator: 1 September 2010
  7. tieuthienkhue

    tieuthienkhue Member


    [FONT=&quot]NGƯỜI HÙNG THẦM LẶNG[/FONT]

    [FONT=&quot]
    [/FONT]​

    [FONT=&quot]Có những tình yêu bắt đầu từ những cái tên[/FONT]
    [FONT=&quot]
    Worldcup 2006, ở trận đấu thuộc vòng 1/16 giữa Anh và Ecuador, có một cái tên khiến tôi ấn tượng. Trong màu áo của đất nước Nam Mỹ xa xôi là anh chàng mang tên một câu lạc bộ bóng đá tại giải La Liga – Valencia.

    Với trận thua trước Tam Sư, Ecuador chia tay giải đấu. Ấn tượng đầu tiên về cái tên Valencia cũng theo thời gian mà trở nên nhạt nhòa.
    [/FONT]
    [FONT=&quot]
    [/FONT]​
    [FONT=&quot]


    Hào hứng đợi chờ Giải Ngoại hạng Anh khởi tranh từ đầu mùa thu năm đó, tôi không ngờ mình sẽ gặp lại cái tên Valencia trong đội hình ra sân của Wigan. Tuy nhiên, những chú quỷ đỏ thành Manchester mới là tâm điểm chú ý của tôi bởi vậy, chàng tiền vệ ấy một lần nữa chỉ là “cầu thủ có cái tên ấn tượng”, không hơn không kém.
    [/FONT] [FONT=&quot]



    [/FONT]
    [FONT=&quot]Giấc mơ, thách thức và người hùng thầm lặng[/FONT]
    [FONT=&quot]


    Kì chuyển nhượng mùa hè 2009, liên tiếp, tin tức từ Old Trafford, Bernabeu liên quan đến một cái tên duy nhất khiến tôi ngạc nhiên. “ManUtd gạ Wigan đổi Nani lấy Valencia”, “Real và ManUtd cùng theo đuổi Valencia”, …
    [/FONT] [FONT=&quot]

    Sau 3 năm, những kí ức về cái tên đặc biệt Valencia trở lại trong tôi. Những hoài nghi, thắc mắc, tò mò,… cứ thế tăng dần theo những bài báo và những tin đồn. Khi mà Nani đang được kì vọng sẽ trở thành một Ronaldo thứ hai tại Old Trafford thì tại sao lại đem anh đổi lấy một “cầu thủ có cái tên kì lạ” kia? Valencia có sức hút gì với một đội bóng đầy tham vọng như Real Madrid?
    [/FONT] [FONT=&quot]



    Ngày 30/6/2009, Valencia chính thức gia nhập hàng ngũ những chú quỷ đỏ thành Manchester. Đến với nhà hát của những giấc mơ, cùng với niềm vinh dự và tự hào là những thách thức lớn lao đặt lên vai Valencia khi mà mọi người kì vọng anh sẽ lấp đầy khoảng trống nơi hành lang cánh phải mà Ronaldo để lại. Cùng với rất nhiều Manucian, tôi nôn nóng chờ đợi tiếng còi mở màn mùa giải mới để thưởng thức màn trình diễn của các tân binh, đặc biệt là Valencia.
    [/FONT]
    [FONT=&quot]

    Tại vòng đấu thứ ba mùa giải 09/10, trên sân nhà Wigan, Valencia đã có một cú tạt cánh chính xác như đặt để Rooney đánh đầu ghi bàn. Quá ấn tượng cho một tân binh và đầy hi vọng cho một bộ đôi ăn ý mới của ManUtd.
    [/FONT] [FONT=&quot]

    Mùa giải 09/10, Rooney được nhắc đến rất nhiều khi anh liên tục ghi bàn ở rất nhiều trận đấu trên tất cả các mặt trận. Nhưng chúng ta không thể không nhắc đến Valencia khi chính anh là người thường xuyên có những cú treo bóng giúp Rooney ghi bàn bằng các pha đánh đầu của mình. Một lối tấn công đậm chất Anh: đơn giản mà hiệu quả. Các điệp khúc “Valencia tạt bóng, Rooney đánh đầu” trở nên quen thuộc với tôi và đồng thời cũng trở thành nỗi kinh hoàng của nhiều hàng phòng ngự. Cặp “song sát” Rooney – Valencia là đôi cánh giúp ManUtd tự tin bay cao trên khắp các đấu trường.
    [/FONT]
    [FONT=&quot]

    Mùa giải 09/10 ManUtd trắng tay tại các giải đấu lớn nhưng với riêng Valencia thì đó là một năm thành công. Không ngừng nỗ lực và từng bước khẳng định mình, giờ đây Valencia đã có thể khiến cho người hâm mộ bầy Quỷ đỏ dần quên đi hình bóng quá lớn của Ronaldo nơi hành lang cánh phải. Đối với Valencia, những pha đảo chân đầy kĩ thuật, những cú sút phạt thần sầu… thật xa lạ nhưng anh có một tốc độ dắt bóng đáng nể, sự chính xác gần như hoàn hảo trong những đường tạt bóng và cả những cú sút chân phải đầy uy lực. Perlaza đã nói: “Cậu ấy là người kiên nhẫn và luôn muốn cống hiến”. Và với Valencia, tôi tin rằng, lòng nhiệt tình của anh trong màu áo ManUtd sẽ không bao giờ tắt.
    [/FONT] [FONT=&quot]



    “Nếu tất cả các thủ bóng đá đều có phẩm chất như Antonio thì thật tuyệt vời. Cậu ấy ít nói, nghiêm túc và sống lịch thiệp”, chủ tịch Wigan Dave Whelan nhận xét về Valencia như thế. Mỗi khi ghi bàn hay góp phần quan trọng vào những bàn thắng của ManUtd thì số 25 vẫn chỉ mỉm cười lặng lẽ cho đến khi đồng đội chạy đến chúc mừng. Có lẽ, chàng trai trầm tính đến từ Nam Mỹ xa xôi không quen với những pha santo nguy hiểm, màn cởi áo đầy kích động,… với Valencia, lặng lẽ và chăm chỉ là những nét đặc trưng nhất. Ở anh, tôi nhận ra một người đàn ông đích thực và dáng dấp của một cầu thủ lớn.
    [/FONT] [FONT=&quot]

    Không hẳn là tài năng, không phải là thần đồng,… những gì Valencia đạt được cho đến bây giờ đều do sự nỗ lực không biết mệt mỏi của anh. Đến Old Trafford khi xung quanh là những hoài nghi và rất nhiều áp lực, Valencia âm thầm lặng lẽ chứng minh bản thân qua từng trận đấu. Không chỉ có đồng đội, ban huấn luyện ManUtd mà ngay cả những người hâm mộ đa nghi giờ đây cũng đã đặt trọn niềm tin lên đôi chân cần mẫn ấy.
    [/FONT]
    [FONT=&quot]


    [/FONT]​
    [FONT=&quot]

    Họ tên : Hoàng Thị Bích Ngọc
    Sinh ngày: 01/01/1990
    Địa chỉ: HV Công nghệ Bưu Chính Viễn Thông CS 2, Man Thiện, Q9, TP HCM
    ĐT: 01677889961
    [/FONT]
    [FONT=&quot]
    [/FONT]​





     
    Last edited by a moderator: 4 September 2010
Thread Status:
Not open for further replies.